Trả Thù Bằng Dục Vọng
Chương 1: Ngày Trở Về
Ba năm. Ba năm tôi sống trong bốn bức tường lạnh lẽo, và giờ đây tôi đã tự do. Nhưng tự do với tôi không có nghĩa là bắt đầu lại. Tôi bước ra cổng trại giam, ánh nắng chói chang khiến tôi phải nheo mắt. Trong túi, tôi nắm chặt chiếc điện thoại cũ — nơi lưu giữ những bằng chứng về sự phản bội của cô ấy.
Hạnh. Vợ tôi. Người phụ nữ tôi từng yêu hơn cả mạng sống. Trong khi tôi ngồi tù vì một tội danh mà tôi không hề phạm phải — một cái bẫy được giăng ra bởi chính tay cô ấy và tình nhân của cô — cô ấy đã sống cuộc đời xa hoa với hắn ta. Nhưng tôi đã có kế hoạch. Một kế hoạch hoàn hảo.
Tôi thuê một căn hộ nhỏ, mua sắm những dụng cụ cần thiết. Trứng rung điều khiển từ xa, máy rung mạnh nhất trên thị trường, dây trói lụa mềm. Tôi cười lạnh khi đặt hàng. Cô sẽ trả giá. Không phải bằng bạo lực — điều đó quá dễ dàng. Tôi sẽ khiến cô ấy quỳ lạy trước dục vọng của chính mình, khiến cô ấy phải van xin tôi.
Chương 2: Cuộc Gặp Gỡ
Tôi gọi cho Hạnh từ số lạ. Giọng cô ấy vẫn ngọt ngào như xưa, nhưng tôi biết rõ bản chất thật của nó.
"Alo? Ai đấy ạ?"
"Là anh. Anh đã ra rồi."
Im lặng. Một khoảng lặng dài đầy tội lỗi.
"Anh... anh ra rồi à? Em... em mừng quá..."
"Anh muốn gặp em. Ở nhà mình. Tối nay."
"Anh... được rồi. Em sẽ đến."
Tôi biết cô ấy sẽ đến. Vì tôi có thứ cô ấy cần — số tiền tiết kiệm mà tôi đã giấu trước khi vào tù. Cô ấy vẫn chưa biết điều đó.
Chương 3: Bẫy Được Giăng
Căn nhà cũ vẫn còn nguyên mùi hương của cô ấy. Tôi đã dọn dẹp, thắp nến thơm, bày biện như một buổi hẹn hò lãng mạn. Hạnh bước vào, mặc chiếc váy đỏ ôm sát, mái tóc dài óng ả. Cô ấy vẫn đẹp. Đẹp đến mức tôi gần như quên mất lý do mình ở đây.
"Anh yêu..." Cô ấy ôm chầm lấy tôi, nước mắt rơi. "Em nhớ anh lắm."
Tôi đáp lại cái ôm, nhưng trong lòng lạnh như băng. Tay tôi vuốt nhẹ lưng cô, lướt xuống eo, rồi chạm vào chiếc quần lót ren mỏng manh dưới lớp váy. Cô ấy khẽ rùng mình.
"Anh nhớ em," tôi thì thầm, hôn lên cổ cô. "Nhớ cơ thể em. Nhớ cách em rên rỉ khi anh chạm vào em."
Hạnh thở gấp, áp sát vào tôi. Cô ấy dễ dàng bị kích thích như vậy sao? Hay cô ấy đã quen với việc này từ lâu?
"Anh... anh có muốn... ngay bây giờ không?" Cô ấy thì thầm, tay luồn vào áo tôi.
"Chậm thôi," tôi mỉm cười, đẩy nhẹ cô ngồi xuống ghế sofa. "Anh muốn tận hưởng từng giây phút bên em."
Chương 4: Trứng Rung
Tôi lấy từ túi áo một chiếc hộp nhỏ. Mở ra, bên trong là một quả trứng rung màu hồng nhạt, nhỏ nhắn nhưng đầy uy lực. Hạnh nhìn nó, mắt mở to.
"Anh... anh mua cái này sao?"
"Ừ. Anh muốn thử điều gì đó mới mẻ với em." Tôi quỳ xuống trước mặt cô, nhẹ nhàng nâng váy cô lên. Chiếc quần lót ren đã ướt sũng từ lúc nào. Tôi kéo nó xuống, để lộ cô bé đang ửng hồng vì khao khát.
"Em ướt rồi," tôi thì thầm, ngón tay lướt dọc theo khe hở. Hạnh rên khẽ, ngửa đầu ra sau.
"Chỉ vì anh thôi..."
Tôi cười thầm. Dối trá. Nhưng tôi không vạch trần. Tôi từ từ đưa quả trứng rung vào bên trong cô, đẩy nó sâu vào âm đạo. Hạnh há miệng, mắt nhắm nghiền, tay bấu chặt vào ghế sofa.
"Anh... nó... nó rung không?"
"Chưa đâu. Anh sẽ điều khiển nó." Tôi giơ chiếc điều khiển từ xa lên, nhấn nút. Một tiếng vo vo nhẹ vang lên từ giữa hai chân cô. Hạnh giật mình, bắp đùi run rẩy.
"Ôi... anh... nó... nó kích thích quá..."
Tôi tăng dần mức rung. Từ thấp lên trung bình, rồi cao. Hạnh vặn vẹo người, mông nhấc lên khỏi ghế, miệng rên rỉ không ngừng.
"Anh ơi... em... em sắp... sắp ra rồi..."
"Chưa được," tôi thì thầm, giảm mức rung xuống thấp nhất. Hạnh rên lên thất vọng, mắt mở to nhìn tôi van xin.
"Anh... đừng... em muốn... em muốn ra..."
"Em phải nói cho anh biết em muốn gì," tôi mỉm cười, tăng mức rung lên trung bình. "Nói cho anh nghe."
"Em... em muốn anh đụ em..." Hạnh thở hổn hển, nước mắt ứa ra vì khoái cảm dồn nén. "Em muốn lồn em được lấp đầy... em muốn anh đút cặc vào lồn em..."
Tôi tăng mức rung lên cao nhất. Hạnh hét lên, cơ thể co giật, nước lồn phun ra ướt đẫm ghế sofa. Cô ấy đạt cực khoái ngay trên ghế, trong khi quả trứng rung vẫn tiếp tục nhấn nhá bên trong cô.
Chương 5: Máy Rung
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Tôi để cô ấy thở hổn hển vài phút, rồi kéo cô đứng dậy, dẫn vào phòng ngủ. Trên giường, tôi đã chuẩn bị sẵn một chiếc máy rung hình dương vật, dài và dày, được gắn trên một đế cố định.
"Quỳ xuống," tôi ra lệnh. Hạnh vâng lời, quỳ trên giường, mông giơ lên cao. Tôi bôi trơn chiếc máy rung, rồi từ từ đẩy nó vào lồn cô. Hạnh rên rỉ, móng tay bấu chặt vào ga giường.
"Anh... nó... nó to quá..."
"Em thích mà," tôi thì thầm, bật công tắc. Máy rung bắt đầu chuyển động, đẩy vào đẩy ra nhịp nhàng. Hạnh gào lên, mông lắc lư theo nhịp, nước lồn chảy dọc theo đùi.
"Ôi... ôi chúa ơi... em... em sắp ra lần nữa rồi..."
Tôi đứng nhìn cô ấy, lòng đầy thỏa mãn. Cô ấy đang quằn quại trên chiếc máy rung, hoàn toàn bị điều khiển bởi dục vọng. Nhưng tôi vẫn chưa hài lòng. Tôi muốn nghe cô ấy van xin. Tôi muốn cô ấy quỳ lạy trước tôi.
Tôi tắt máy rung đột ngột. Hạnh rên lên thất vọng, quay đầu nhìn tôi với ánh mắt đẫm lệ.
"Anh... tại sao... em đang gần ra mà..."
"Em phải nói đúng câu anh muốn nghe," tôi thì thầm, ngồi xuống mép giường, cởi quần. Dương vật tôi đã cương cứng từ lâu, căng cứng và ướt đẫm dịch nhờn.
"Anh muốn nghe câu gì?" Hạnh thở hổn hển, mắt dán chặt vào dương vật tôi.
"Em biết mà," tôi mỉm cười, tay vuốt nhẹ dọc theo thân dương vật. "Nói đi."
Hạnh nuốt nước bọt, môi run run. Cô ấy nhìn tôi, rồi nhìn dương vật tôi, rồi lại nhìn tôi. Và rồi, giọng cô ấy vỡ ra:
"Đụ em đi anh... đụ em đi... em muốn lồn em được lấp đầy bởi cặc anh... em muốn anh đụ em thật mạnh... thật sâu... đụ em đi anh..."
Chương 6: Trả Thù Hoàn Hảo
Tôi không cần nghe thêm. Tôi lao vào cô ấy, đâm dương vật vào sâu trong lồn cô, khiến cô hét lên vì sung sướng. Tôi đụ cô ấy thô bạo, mạnh mẽ, từng nhát đâm sâu đến tận tử cung. Hạnh quằn quại dưới tôi, móng tay cào xước lưng tôi, miệng rên rỉ không ngừng.
"Anh... anh ơi... sâu quá... em... em sắp chết mất..."
"Chưa đâu," tôi gầm gừ, đdâm sâu hơn nữa. "Em còn nợ anh nhiều lắm."
Tôi đụ cô ấy trong nhiều tư thế. Từ phía sau, từ phía trước, cô ấy nằm nghiêng, cô ấy ngồi trên người tôi. Mỗi lần cô ấy gần đạt cực khoái, tôi lại chậm lại, khiến cô ấy phải van xin thêm.
"Anh... em xin anh... cho em ra đi... em xin anh..."
"Em phải nói anh nghe em là của ai," tôi thì thầm, môi áp sát tai cô.
"Em... em là của anh... chỉ của anh thôi..."
"Và em đã phản bội anh," tôi nói, giọng lạnh đi. Hạnh khựng lại, mắt mở to. Nhưng tôi không dừng lại. Tôi đâm sâu hơn, mạnh hơn, khiến cô ấy mất kiểm soát.
"Anh... em... em xin lỗi... em sai rồi... em xin anh..."
"Em xin lỗi bằng cách nào?" Tôi hỏi, tăng tốc độ.
"Bằng... bằng cách để anh đụ em... để anh dùng em như một con đĩ... em xin anh... đụ em đi anh... đụ em thật mạnh..."
Tôi gầm lên, bắn tinh dịch vào sâu trong lồn cô. Hạnh co giật, đạt cực khoái cùng lúc với tôi, nước lồn phun ra ướt đẫm ga giường. Cả hai chúng tôi đổ gục xuống giường, thở hổn hển.
Chương 7: Kết Thúc
Tôi nằm đó, nhìn trần nhà, lòng trống rỗng. Sự trả thù đã hoàn thành. Tôi đã khiến cô ấy quỳ lạy trước dục vọng, van xin tôi đụ cô ấy. Nhưng cảm giác chiến thắng không kéo dài lâu. Thay vào đó là sự trống trải.
Hạnh nằm bên cạnh tôi, nước mắt lặng lẽ chảy. Cô ấy không nói gì, chỉ nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.
"Anh... anh có tha thứ cho em không?"
Tôi không trả lời. Tôi chỉ nhắm mắt lại, để mặc cô ấy nằm đó. Bởi vì tôi không biết câu trả lời. Tôi chỉ biết rằng, dù tôi có làm gì đi nữa, vết thương trong lòng tôi vẫn còn đó. Và có lẽ, sự trả thù ngọt ngào nhất chính là khiến cô ấy phải sống trong day dứt, biết rằng cô ấy đã mất đi người yêu thương cô ấy nhất.
Comments
Post a Comment